Yiruma, cái tên ko còn xa lạ với phần đông bạn yêu nhạc ko lời, yêu tiếng đàn dương cầm và những giai điệu thư giãn nói chung của dòng nhạc New Age. Tuy nhiên hôm nay tôi lại muốn viết thêm một vài dòng về anh. Âu cũng là dành một khoảng ký ức cảm xúc dành cho người nghệ sĩ mà tôi thích, lắng đọng lại cho một góc nhỏ của tâm hồn, trên khoảng không riêng biệt của căn phòng 12 tầng lầu và cho một góc lưu lại trên trang web nhỏ này. Biết đâu sau này khi muốn tìm lại những gì mình từng cảm giác thì đây cũng là một cách tốt. Viết viết mà ko cần phải suy nghĩ gì cả.

Đến với âm nhạc Yiruma nói chung tôi có cảm giác đó là những giai điệu tình yêu, sâu lắng và lãng mạn. Nói suông ko thôi ư? Đến với Kiss the rain nằm trong album "From the yellow room", bản nhạc được viết trên những cung bậc cao vút mang cảm giác tinh tế và rung động trong tiếng mưa rơi. Rồi từ đoạn giữa và cuối giai điệu vẫn ko hề biến đổi như những hạt mưa đều đặn nhưng phần gam tay phải được bổ sung thêm, nặng hơn và nhiều hơn..

"Love Hurts"? Một cảm giác buồn man mác, một nỗi nhớ và sự hy sinh trong tình cảm. Hay bạn đã nghe bài "When love falls" với cái nền trong cơn mưa ào thật to mà ko hề biết đi về đâu? Để rồi trái ngược hoàn toàn khi bạn tràn ngập trong ánh nắng và vườn hoa đầy màu sắc của "Love Poem".. nhiều và nhiều nữa. Nhưng hầu như tôi ko thích hết tất cả các sáng tác của anh, ở đa phần những bản còn lại tôi ko có cảm giác gì cả, đơn thuần đó chỉ là những nốt piano lướt qua tai mà thôi hoặc còn cảm thấy hơi khó nghe ở một số bản. so weird!