-
13-08-2011
Chảy qua bóng tối xoay quanh xóm Bến ven sông với các nhân vật chính Quảng, Hoạt, Thuận, Chiến, rồi những người đàn bà và những đứa con. Đỗ Phấn không ngại thoải mái miêu tả đồ vật và phong cảnh thiên nhiên, những thứ giờ đây thường bị các nhà văn trẻ dè dặt tránh đi. Những miêu tả ấy thường xuyên tinh tế và cầu kỳ, kỹ lưỡng. Tác giả (như đã thấy trong Vắng mặt) cũng cầu kỳ trong miêu tả cảnh ân ái, không bao giờ sống sượng nhưng cũng không bao giờ hời hợt trong sự e lệ, thẹn thùng, và nổi bật lên từ các khía cạnh ấy là nỗi quyến luyến: với quá khứ, với những con người và những cảnh vật.

Một đặc điểm của cách viết Đỗ Phấn trong Chảy qua bóng tối là những lời xen ngang ở cuối mỗi chương, với một câu lặp đi lặp lại nhiều lần: “Mình viết như thế! Mình viết như thế!” Thủ pháp này hẳn là cần thiết trong một cuốn tiểu thuyết nhiều khi không xác định được đâu là nhân vật chính, nó cho thấy nhà văn không vô can đối với câu chuyện của mình, cũng như với cuộc sống xung quanh.
Đỗ Phấn luôn luôn dùng tới tài nhận xét của mình để giữ câu chuyện lúc nào cũng sát kề cuộc sống thực. Tính chất ấy, tức là chủ đích không chối từ vai trò can dự của nhà văn, cũng đã xuất hiện không ít lần trong tập truyện ngắn của Tạ Duy Anh, nhất là dưới dạng lộn ngược của truyện ngắn Những kẻ vô can.
CAO VIỆT DŨNG