| And all the time we've struggled for Without a reason or way out All the grounds we've based our fight on No one remembers anymore why And all the blame that has gone into To run in circles, stand fast still And all the hatred we've poured into To fill the trench between us No more tears from me These rivers run dry No more fear in me This heart's stone inside And as the shadows give way to light Grow and thrive Every day must lose to night Fade and die And all the time we spent together United as one on the same side And despite the chink in the armour We fought a good fight, we had our time And its a shame we let all precious Gather rust, brittle and decay we had to kill all the graceful To grasp what we really had there No more tears from me These rivers run dry No more fear in me This heart's stone inside And as the shadows give way to light Grow and thrive Every day must lose to night Fade and die No more tears from me These rivers run dry No more fear in me This heart's stone inside And as the shadows give way to light Grow and thrive Every day must lose to night Fade and die | Tất cả thời gian chúng tôi dành để đấu tranh mà Không có lý do, cũng chẳng có lối thoát Tất cả các căn cứ mà chúng tôi dựa vào để đấu tranh Không một ai còn nhớ tại sao Và tất cả lỗi lầm bị đẩy vào bên trong Để lạc vào vòng tròn lẩn quẩn, rồi mắc kẹt trong đó Và tất cả những hận thù chúng tôi đã đổ vào Đã lấp đầy khoảng cách giữa chúng tôi Không còn giọt nước mắt nào từ tôi Vì con sông kia đã khô cạn Không còn nỗi sợ nào trong tôi Vì trái tim này đã trở nên sắt đá Và dường như bóng tối đã nhường chỗ cho ánh sáng Hiện lên ngày một rõ hơn Mỗi ngày phải lạc lối trong màn đêm Trở nên mờ nhạt và chết dần đi Và tất cả thời gian chúng tôi đã cùng nhau Đoàn kết như là một sát cánh cùng nhau Và mặc dù có những vết nứt trên áo giáp Chúng tôi vẫn chiến đấu tốt cuộc chiến đó Những khoảng thời gian mà chúng tôi có Và nó rất hổ thẹn nếu bỏ đi những thứ quý giá Chỉ để nhận lấy sự hoen rỉ, cáu giận và suy sụp Chúng tôi phải gạt bỏ tất cả sự phong nhã Để giữ lấy những gì chúng tôi có ở đó Không còn giọt nước mắt nào từ tôi Vì con sông kia đã khô cạn Không còn nỗi sợ nào trong tôi Vì trái tim này đã trở nên sắt đá Và dường như bóng tối đã nhường chỗ cho ánh sáng Hiện lên ngày một rõ hơn Mỗi ngày phải lạc lối trong màn đêm Trở nên mờ nhạt và chết dần đi Không còn giọt nước mắt nào từ tôi Vì con sông kia đã khô cạn Không còn nỗi sợ nào trong tôi Vì trái tim này đã trở nên sắt đá Và dường như bóng tối đã nhường chỗ cho ánh sáng Hiện lên ngày một rõ hơn Mỗi ngày phải lạc lối trong màn đêm Trở nên mờ nhạt và chết dần đi |